🐟 Vương Gia Cầu Hưu Phi
Vương gia cầu hưu phi - (Chương 45) - Tác giả Thư Thư Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Truyện Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu - Chương 1 với tiêu đề 'Hoàng gia mất mặt!' Hiện menu doc hô to, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt: "Không chết, tiểu thư nhà ta không chết! Phong vương gia, cầu xin ngài, mau tìm đại phu cho địa tiểu thư, tiểu thư nhà ta có thể
Hiện tại Anh chưa có công cụ pháp lý rõ ràng giúp ngăn phi công về hưu ký hợp đồng huấn luyện quân đội Trung Quốc. Hợp đồng rất béo bở với số tiền khoảng 270.000 USD/năm, theo vị quan chức tiết lộ thông tin. Trung Quốc tuyển dụng thông qua bên
Chương 39: Tự chịu diệt vong (ngược nữ phụ) Giang Minh Nguyệt vừa dứt lời thì trong phòng liền trở nên yên tĩnh. Đợi hồi lâu cũng không đợi được câu trả lời của Tiêu Hồng Dữ, vì thế nàng ta ngẩng đầu, cẩn thận nhìn vẻ mặt của hắn. Lại thấy hắn đang nghiêng
Vương Gia Cầu Hưu Phi Chương 33: Thẳng thắn, bí mật của Giang thị Hình như hắn muốn đi tìm, nhìn thấy nàng thì mới thở phào nhẹ nhõm, vội nói: "Vương phi, Vương gia tỉnh lại rồi, đang tìm ngài đấy, ngài mau vào đi."
Giới Thiệu Truyện Vương Gia Cầu Hưu Phi. Mỹ nhân đệ nhất kinh thành gả vào Sở Vương phủ dưới sự ngỡ ngàng của biết bao bá tánh Đại Dận. Sở Vương gia lạnh nhạt với thê tử mà đắm chìm trong tình yêu với Giang cô nương chốn lầu xanh.
1 Truyện Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu tác giả A Thiên. Đăng nhập; Phong vương gia, cầu xin ngài, mau tìm đại phu cho địa tiểu thư, tiểu thư nhà ta có thể cứu chữa kịp" Mong Vương gia ân chuẩn, đưa Băng Nguyệt về Tướng phủ, tránh tình cảm tỷ muội bị sứt mẻ
Vương Gia Cầu Hưu Phi; Chương 23: Bệnh; Giới Thiệu. Đọc truyện hay ngôn tình sắc, ngôn tình sủng, ngôn tình tổng tài, ngôn tình cổ đại, ngôn tình xuyên nhanh, giới giải trí - showbiz. Web truyen luôn cập nhật truyen full, truyện mới một cách nhanh chóng và đầy đủ.
Các bạn đang đọc truyện Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu - Chương 1 miễn phí tại ngontinhhay.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!. Chương 1: Hoàng gia mất mặt! "A!" Hỉ nướng thét chói tai, cả phủ pháo nổ vô cùng náo nhiệt: "Tân
CdkXmR. Chương 5 Chọc Ghẹo cao H Thẩm Sơ Vi cứng hết cả lưng, đôi tay nàng đỡ thành bồn tắm, run sợ trong lòng mà chờ Tiêu Hồng Dữ cắm vào một cách thô vậy, về chuyện phòng the, một năm trôi qua nhưng phu thê bọn họ vẫn không hợp cần nàng nghĩ đến Tiêu Hồng Dữ còn có nữ nhân khác thì liền cứng ngắc như khúc gỗ, không thể nào thả lỏng đường đường là Sở Vương, Tiêu Hồng Dữ đã gặp qua không biết bao nhiêu là nữ tử xinh đẹp ở trong được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn dù Vương phi của hắn là đệ nhất mỹ nhân của Đại Dận, vậy thì sao chứ, chỉ là một khúc gỗ thì có gì thú vị?Thẩm Sơ Vi đợi hồi lâu, đau đớn trong tưởng tượng vẫn chậm chạp không lại, trên lưng nàng lại bắt đầu ngưa đầu, nàng còn khó rất nhanh nàng đã biết. Là Tiêu Hồng Dữ, hắn dùng đầu lưỡi liếm sau lưng chút từng chút, một cách chậm giác này, phải hình dung thế nào đây?Hơi hơi ngứa, kích thích đến cực hạn. “Ư……”Thẩm Sơ Vi gả đến đây một năm, có điều chuyện phòng the khó khăn lắm mới làm mấy lần nên còn rất ngây nhanh, nàng đã không ngừng run rẩy dưới sự chọc ghẹo của Tiêu Hồng Dữ, tiếng rên rỉ cũng không thể kìm nén được mà bật ra từ đôi môi đỏ mọng.“A……”Tiêu Hồng Dữ cảm thấy nàng như vậy rất thú vị, rõ ràng trong lòng muốn từ chối nhưng cơ thể lại phản hắn không yêu nàng, nhưng không thể phủ nhận được rằng hắn rất yêu thích thân thể của nàng. Mỗi một tấc da thịt, mỗi một đường cong của nàng đều hoàn mỹ không tì vết, bớt một chút thì gầy nhưng thêm vào lại thừa. Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Hồng Dữ hôn xuống xương cụt của nàng, xuống thêm chút nữa chính là hai cánh mông trắng như mông của nàng có một độ cong hoàn mỹ, chặt chẽ nhẵn nhụi, là tác phẩm đẹp nhất của trời xanh. Tiếp tục cúi đầu nữa cũng không tiện nên Tiêu Hồng Dữ đặt bàn tay to lên mà vuốt ve chầm chậm.“Vương gia……”Thẩm Sơ Vi sớm đã bị kích thích đến mềm nhũn, nếu không có đôi tay nắm chặt thành bồn thì sợ rằng đã trượt xuống xấu hổ bị bàn tay của Tiêu Hồng Dữ tùy ý trêu chọc, khuôn mặt nhỏ của nàng đã căng đến đỏ bừng.“Mông của Vương phi thật đẹp!”Tiêu Hồng Dữ vừa nói vừa tăng lực tay, một cái tay khác lại xuyên qua nách nàng, ấn lên trên bầu ngực của nàng.“Bầu ngực này cùng cánh mông này đúng là một đôi trời sinh, đều vừa trơn vừa mềm.”“Vương gia……” Thẩm Sơ Vi bị sờ đến nỗi giọng nói cũng mang theo vẻ quyến rũ, nàng mềm mại run rẩy nói “Đừng……”“Đừng như thế nào?”Tiêu Hồng Dữ mở năm ngón tay ra, kéo bông hoa đào nhỏ trên bầu ngực của nàng.“A……”Thẩm Sơ Vi bị hắn kéo và ma sát đến đau, trong thoáng chốc cũng đã quên mình muốn nói kia, không phải như kia chỉ cần Tiêu Hồng Dữ bước vào Toái Trúc Hiên đã sỉ nhục nàng, sau đó hắn thô bạo phát tiết xong liền rời giống đêm nay, có đủ rảnh rỗi thoải mái chơi đùa với khi vân vê viên ngọc của Thẩm Sơ Vi đến đỏ, bàn tay của Tiêu Hồng Dữ dần chuyển xuống dưới, vuốt ve vòng quanh giữa hai chân của tử mới vừa rồi còn mềm mại lập tức cứng ngắc, cả cơ thể đều tản ra ý muốn chống Hồng Dữ cong môi cười, dịu dàng nói sát bên tai nàng “Trước kia do bổn vương không biết thương hương tiếc ngọc, tối nay, bổn vương muôn dịu dàng với nàng.”Nói xong, quả nhiên nữ tử đang đưa lưng về phía hắn đã dần dần thả rằng hai chân vẫn kẹp chặt tay hắn nhưng cơ thể đã mềm mại hơn nữ nhân, quả nhiên rất dễ dỗ, dù có là đệ nhất mỹ nhân của Đại Dận cũng không phải ngoại mỉa mai trong đôi mắt phượng chợt lóe rồi biến mất, động tác dưới tay lại càng thêm dịu tay thon dài tách hai mép thịt của nàng ra, hắn vừa vuốt ve vừa cười khẽ “Lúc Vương phi tắm gội…… có rửa nơi này không?”“Vương gia……” Thẩm Sơ Vi không sợ hắn lạnh nhạt dè bỉu nhưng lại không biết phải đối mặt với sự dịu dàng của hắn như thế nào, giờ phút này nàng đã ngượng ngùng đến cực điểm, chỉ có thể lắc đầu lung tung.“Không rửa sao?” Tiêu Hồng Dữ nhẹ nhàng hỏi, sau đó cười nói “Vậy bổn vương phải tẩy rửa thật sạch giúp Vương phi rồi.”Lúc Thẩm Sơ Vi nhận ra muốn từ chối thì đã không còn kịp nữa rồi, hai ngón tay của Tiêu Hồng Dữ một mực tách mép thịt của nàng ra, ngón tay còn lại mò xuống lướt qua viên ngọc trai và miệng huyệt của nàng, kích thích nàng không ngừng run là dòng dõi của Thiên Hoàng, nhưng Tiêu Hồng Dữ đã tập võ từ nhỏ, lòng bàn tay và trên các ngón tay đều có một tầng vết chai mắt, hắn cũng không cần dùng chút sức lực nào cũng đủ khiến Thẩm Sơ Vi sung sướng không ngừng.“Vương phi thật là nhạy cảm.” Tiêu Hồng Dữ cười khẽ sau tai ngón tay của hắn chỉ vừa sờ đến cửa huyệt đã bị hút với vách trong khô khan lúc nãy thì bây giờ hoa huyệt của Thẩm Sơ Vi đã chảy róc rách, một mảng trắng vào cơ thể trắng như ngọc của nàng còn hưng phấn hơn vừa người toát lên một nét đẹp nhu mì tự nhiên, ngon miệng lại mê của Tiêu Hồng Dữ sâu thẳm, nàng đã động tình rồi thì hắn cũng không cần nhịn nữa, thích thú cầm thứ hùng dũng ở dưới thân, giã đúng vào thẳng cửa huyệt của nàng.“A……”Thẩm Sơ Vi run lên kịch liệt, vách thịt bên trong lập tức thít lại, bao chặt lấy thứ to lớn của Hồng Dữ bị nàng kẹp đến nỗi vừa sướng vừa đau, hắn xoa nắn đầu nhũ của nàng, khàn giọng nói “Vương phi thả lỏng một chút.”Đương nhiên Thẩm Sơ Vi biết mình thả lòng mới có thể dễ chịu, nhưng mà thứ kia của hắn to như vậy, cái chày này ở bên trong nàng như một cây sắt vậy, vô cùng căng, nàng hoàn toàn không biết phải điều khiển như thế thấy nàng đang bối rối nên Tiêu Hồng Dữ xoay đầu nàng, há miệng ngậm lấy đôi môi hồng của nàng.
Trang Chủ Vương Gia Cầu Hưu Phi Thư Thư Truyện SắcNgôn TìnhTruyện SủngCổ Đại Dịch giả Team The Calantha 131,556 Đang cập nhật 123316 13/09/2021 Đánh giá từ 36 lượt Danh sách chương Truyện Yêu Thích Đọc Truyện Mỹ nhân đệ nhất kinh thành gả vào Sở Vương phủ dưới sự ngỡ ngàng của biết bao bá tánh Đại Vương gia lạnh nhạt với thê tử mà đắm chìm trong tình yêu với Giang cô nương chốn lầu xác giao nhau nhưng không cùng chung một đích đến, bí mật đời trước cũng dần được hé lộ qua từng phút giây chia Giả [ 5 chương mới nhất truyện Vương Gia Cầu Hưu Phi Chương 45 Chương 44 Chương 43 Chương 42 Chương 41 Danh sách chương truyện Vương Gia Cầu Hưu Phi Chương 1 - Ta Nhớ Ngươi Chương 2 - Gặp Nạn Chương 3 - Ngủ Cùng Chương 4 - Tắm Cùng Chương 5 - Chọc Ghẹo Chương 6 - Mây Mưa Cao H Chương 7 - Như Băng Chương 8 - Say Rượu H Chương 9 - Hoa Huyệt Thất Thủ Cao H Chương 10 - Lần Đầu Gặp Mặt, Nữ Phụ Ra Trận Chương 11 - Xử Phạt Chương 12 - Đầu Ngón Tay Xuân Triều cao H Chương 13 - Vào Từ Sau Cao H Chương 14 - Tôn Quý Chương 15 - Giao Hợp H Chương 16 - Triền Miên Giữa Hoa Cao H Chương 17 - Lấy Lòng Chương 18 - Cầu Xin, Đã Đổi Tha Chương 19 - Thủ Dâm Cao H Chương 20 - Tiểu Dâm Phụ Cao H Chương 21 - Chất Vấn Chương 22 - Bệnh Chương 23 - Bệnh Chương 24 - Người Đau Lòng Chương 25 Chương 26 - Tiệc Mừng Thọ, Vi Nhi Về Nhà Mẹ Đẻ Chương 27 Chương 28 - Hắn Là Ai Tiếp Tục Ngược Vương Gia Chương 29 - Thạch Quân Chương 30 12 Nhận xét của độc giả về truyện Vương Gia Cầu Hưu Phi Số ký tự 0 Bình luận Facebook
Chương 32 Thăm Bệnh Mãi đến khi ngồi lên xe ngựa, cả hai chủ tớ Thẩm Sơ Vi vẫn không thể ngờ được. Thu Lộ vén rèm lên hỏi Tiêu Sơn đang đánh xe bên ngoài “Vương gia sao vậy? Vì sao lại dưỡng bệnh ở chùa Bàn Nhược?” Trước khi ra khỏi phủ, các nàng còn tưởng rằng sẽ phải vào cung. Không ngờ rằng xe ngựa lại ra khỏi thành. “Vài ngày trước Vương gia không ngủ không nghỉ vì chuyện của Vương phi, lại gặp một chút kích thích nên mới ngã bệnh.” “Kích thích gì?” “Việc này thì chờ Vương gia tỉnh, ngài ấy sẽ tự mình nói cho Vương phi.” “Ừm.” Yên lặng nửa ngày, đột nhiên, xe ngựa cán lên một khối đá vụn, thân xe rung lắc dữ dội một chút. “Ai da!” Thu Lộ sợ tới mức giữ chặt lấy Thẩm Sơ Vi, gấp giọng nói với bên ngoài “Chậm một chút, Vương phi của chúng tôi không chịu xóc nảy được.” Tiêu Sơn nghe vậy, như suy tư gì mà quay đầu lại nhìn thùng xe một cái, dần dần thả chậm tốc độ. Nửa canh giờ sau cuối cùng cũng tới chùa Bàn Nhược. Tiêu Sơn dẫn đường ở phía trước, dẫn chủ tớ Thẩm Sơ Vi vào trong. Xuyên qua cây ngân hạnh cổ xưa, Thẩm Sơ Vi đột nhiên phát hiện cảnh tượng này sao lại quen thuộc đến thế. Đúng rồi, hai tháng trước, nàng và Tiêu Hồng Dữ đi đằng sau đại sư trụ trì Liễu Không, đi vào cùng nhau. Khi đó, nàng lo lắng buổi chiều bái phật, Bồ Tát sẽ trách tội. Nhưng Tiêu Hồng Dữ đã nói như thế nào nhỉ? Hắn nói, quyên nhiều tiền nhang đèn một chút là được. Hiện giờ nhìn lại, cũng không phải linh rồi sao? Bồ Tát sẽ không phù hộ người không có lòng thành. Nặng nề đến bên ngoài căn phòng canh gác cẩn thận, Tiêu Sơn nói “Vương phi, ngài vào đi, chúng ta bảo vệ ở bên ngoài.” “Ừ.” Thẩm Sơ Vi hít vào một hơi thật sâu, sau đó mới đẩy cửa đi vào. Trong phòng tối tăm, phòng ngủ vốn mang theo hương gỗ bây giờ lại nồng nặc mùi thuốc. Lướt qua tấm bình phong, Thẩm Sơ Vi nhìn một cái liền thấy Tiêu Hồng Dữ đang nằm trên giường. Mấy ngày không gặp, hắn đã thay đổi rất nhiều. Đôi mắt vốn sáng trong đang nhắm chặt, trên cả khuôn mặt cũng không có chút máu nào, im lặng nằm ở đằng kia, không hề có chút sự sống nào. Thẩm Sơ Vi mới biết thì ra hắn thật sự bị bệnh, bọn họ không lừa nàng. Nàng nặng lòng ngồi lên giường, nhìn hai tay đang duỗi ra của hắn, nàng định chạm vào nhưng được nửa đường thì cũng rụt tay về. Nàng nhìn mặt hắn, nhiều năm trôi qua như thế nhưng hắn vẫn giống như năm đó, kiêu ngạo và tự phụ, tỏa ra hơi thở lạnh lùng khó gần. “A Thạch ca ca, chàng bị gì vậy?” “Chàng mau khỏe hơn được không? Tuy chàng không yêu ta, ta cũng…… không muốn yêu chàng nữa, nhưng ta hy vọng chàng có thể khỏe mạnh.” “Thật ra, lúc ấy đều do ta năn nỉ tổ mẫu và Ngọc cô cô trong cung, nhờ các nàng cầu xin Hoàng Thượng đính hôn cho ta và chàng, nếu sớm biết chàng đã quên ta, chán ghét ta thì ta tình nguyện nhìn chàng từ xa, không gả vào vương phủ, ta tình nguyện…… A Thạch ca ca của ta vẫn mãi là thiếu niên thấy nguy liền giúp. Như vậy vẫn tốt hơn việc chúng ta chán ghét lẫn nhau ở kiếp này.” Nói xong, nước mắt của Thẩm Sơ Vi cũng chảy xuống. Nàng không biết mình bị gì, rõ ràng đã không muốn khóc nhưng lại không thể khống chế mình được. Một năm trước, trong vô số đêm trằn trọc khó ngủ, nàng từng suy nghĩ cả trăm ngàn lần là đã xảy ra vấn đề ở đâu? Vì sao A Thạch ca ca của nàng lại không nhớ nàng một chút gì vậy? Nhưng sau đó, nàng cũng suy nghĩ cẩn thận, mặc kệ hắn có nhớ hay không thì cũng không còn quan trọng nữa, bởi vì hắn không thích nàng. Khi còn nhỏ nàng cầu xin hắn cứu mạng mình. Lúc lớn cũng là nàng cầu xin tình yêu của hắn. Thẩm Sơ Vi nàng luôn đòi hỏi Tiêu Hồng Dữ. Nhưng lại không nghĩ đến việc hắn có đồng ý hay không. Thì ra, có rất nhiều chuyện không thể cầu xin, không ai có thể thay đổi. Không phải là của nàng thì sẽ không phải, nàng không nên làm khó người khác. “Tiêu Sơn, Vương gia ở trong à?” Đang nghĩ đến chuyện cũ thì lại xuất hiện một giọng nói quen thuộc. Thẩm Sơ Vi dần dần thu lại nước mắt, nàng lau khô hai mắt, tập trung lắng nghe âm thanh bên ngoài. “Giang cô nương, Vương gia bệnh nặng, xin ngài về trước.” “Vương gia thật sự bị bệnh sao? Cầu xin ngươi, cho ta vào xem hắn đi, ta chỉ xem một cái thôi.” Giờ khắc này, Thẩm Sơ Vi đột nhiên ngộ ra, khó trách Tiêu Hồng Dữ không thích nàng. Nàng quá kiêu ngạo và hiếu thắng mà quên mất rằng nam nhân chỉ thích những cô nương yếu đuối đáng thương, không nơi nương tựa như Giang Minh Nguyệt. Dù cho bên trong vẻ ngoài yếu ớt đó là một trái tim hại nàng không biết bao nhiêu lần, nhưng ai quan tâm chứ? Thẩm Sơ Vi nhìn Tiêu Hồng Dữ đang hôn mê, hắn vẫn nằm im như cũ, vẻ mặt dịu dàng, tựa như những tiếng động ầm ĩ bên ngoài không ảnh hưởng gì tới hắn. “Chàng muốn gặp nàng ư?” “Chàng không nói lời nào có phải là đồng ý rồi không? Thế thì ta sẽ gọi nàng vào.” Trong giây phút xoay người, Thẩm Sơ Vi không nhìn thấy ngón tay của người đang hôn mê trên giường giật giật, hắn như muốn giữ nàng lại, không cho nàng rời đi. Đáng tiếc, bởi vì quá mức suy yếu nên cuối cùng chỉ có thể lướt qua mép đai lưng của nàng. “Tiêu Sơn!” Thẩm Sơ Vi mở cửa, nhìn hai người, lạnh nhạt nói “Cho nàng vào đi.” “Vương phi, Vương gia thế nào rồi?” “Vẫn chưa tỉnh.” “Nguyệt Nhi tham kiến Vương phi.” Giang Minh Nguyệt nhìn thấy nàng, vẻ mặt hơi mất tự nhiên. Là kẻ trộm thì vẫn không khỏi chột dạ. Nàng đã chuẩn bị tinh thần bị quở trách, dù sao những lời nói tàn nhẫn mà Thẩm Sơ Vi nói trong vườn ở vương phủ vẫn còn rất mới mẻ trong ký ức của nàng ta. Ai ngờ đâu, Sở Vương phi hoàn toàn không thèm nhìn nàng ta một cái, dứt khoát rời đi cùng nha hoàn. Nhìn bóng lưng của nàng, Giang Minh Nguyệt âm thầm nghiến răng. Có một số người, trời sinh đã tốt số. Rõ ràng đã có gia thế như vậy rồi, trời xanh vẫn muốn thương cho nàng một nhan sắc khuynh thành. “Nếu Vương phi cho phép thì Giang cô nương vào đi. Có điều Vương gia vẫn chưa tỉnh, nhớ là đừng làm phiền ngài ấy.” “Vâng, Nguyệt Nhi hiểu rõ.” Sau khi cười dịu dàng với Tiêu Sơn, Giang Minh Nguyệt mới chậm rãi đi vào trong phòng. Khác với Thẩm Sơ Vi, khi vào thì nàng ta đã nắm tay của Tiêu Hồng Dữ mà khóc toáng lên. “Vương gia, ngài mau tỉnh lại đi, ngài đừng dọa Nguyệt Nhi mà……” Nước mắt này xuất phát từ tận đáy lòng. Bây giờ Tiêu Hồng Dữ là ông trời của nàng ta, là nơi nương tựa, che mưa chắn gió cho nàng. Từ khi bắt đầu có nhận thức thì nàng ta đã ở trong thanh lâu rồi. Lúc những cô nương khác làm nũng với cha mẹ thì nàng ta đã học cách lấy lòng nam nhân. Khi người khác tới tuổi lấy chồng thì nàng đã bị bắt dạng chân, để mặc cho những nam nhân xa lạ làm nhục ngày đêm. Tiêu Hồng Dữ xuất hiện, là người duy nhất nàng ta chờ đợi, là ánh sáng duy nhất. Vì nàng, hắn đánh nhau với công tử Thị Lang. Vì nàng, dù bị Hoàng Thượng trách mắng nhưng hắn vẫn muốn mang nàng về vương phủ. Vốn dĩ nàng không dám mơ ước cái ghế Vương phi, dù sao nàng cũng biết thân biết phận. Chỉ cần Tiêu Hồng Dữ còn đặt nàng trong lòng thì nàng cũng không cầu mong gì nữa. Nhưng ông trời trêu ngươi, sự chú ý của hắn ngày càng đặt lên Thẩm Sơ Vi kia, suốt nửa tháng cũng không hề đến Tử Điệp Hiên của nàng một lần nào. Ngay cả những trang sức nàng từng được ban thưởng thì cũng trở thành vật riêng của nữ nhân kia, nàng phải chủ động mở miệng mới có được. Sao có thể khiến nàng không hoảng hốt, không thù hận được chứ?
vương gia cầu hưu phi